Đêm…

Cậu có ngửi thấy mùi gì không?

Có mùi…gì đó hăng hắc

Mùi hoa sữa đấy, cậu ngửi mãi rồi sẽ quen thôi... Bố tớ bảo, có một Hà Nội lơ lửng, không có hình, chỉ có hương và có tiếng thôi.

Đấy! Cậu có nghe thấy cái gì không…

(Hoa cỏ may)

12/12/2011

Bức tường xanh trong phòng hiện lên từng ô sáng ấm áp như nắng đang chiếu trên mặt biển dập dềnh sóng nước. Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, quả cầu tròn xoay mãi, xoay mãi, xoay mãi trong vũ điệu của nắng, thật nhanh, thật đẹp khiến mọi ý nghĩ ngừng lại mơ màng trôi theo ánh nắng lấp lánh ngoài kia.

Đã sống những ngày tuổi trẻ vô định theo những vòng quay trong nắng, có khi nào chợt ngừng lại thấy lòng hụt hẫng. Có khi nào đã đi qua ngày hững hờ, đã từng lỡ một chuyến tàu nhanh hay vô tình đánh mất điều gì đó đáng trân quý.

Bạn à, những ngày tuổi trẻ tiếp theo sẽ thế nào…

Giao diện WordPress có tuyết này, từng chấm trắng nhỏ rơi chầm chậm, thật chậm và biến mất cho đến khi kịp nhận ra những chấm mới khác vẫn đang rơi xuống. B’z hát Itsuka No Merry Christmas da diết như thổi bùng làn tuyết trắng xóa dẫn tôi bước vào một ngày Giáng sinh nào đó. Tôi thấy mình giữa trời tuyết trắng ở Shinjuku, giữa đường phố rực sáng ánh đèn, những cửa hiệu lấp lánh kính, cây thông lớn và những quả châu xanh đỏ, mọi người xung quanh tôi bước đi tay trong tay, cười hạnh phúc. B’z vẫn hát khúc hoài niệm xưa cũ, tôi đưa tay đón lấy một bông tuyết, từ từ nắm thật chặt, rồi nhè nhẹ đưa tay sâu hơn vào túi áo khoác. Và tôi cười nhẹ, cũng không biết là vui hay buồn, chỉ là tôi sẽ bước qua khoảnh khắc này, những khoảnh khắc như thế này, một mình…

Tạm biệt tuổi 20 đầy mơ mộng, đã cố gắng, khi nuối tiếc, lúc muộn phiền.

Tạm biệt những ngày chăm chỉ và cả những ngày lười biếng đầy chán nản, những khi gắng vực dậy và cả những lúc đã buông xuôi.

Ngày hai mươi được gặp những người bạn, người chị với nhiều điều đẹp đẽ rất đỗi dịu dàng

Ngày hai mươi mặt trời hình chữ nhật vẫn luôn ấm áp

Cảm ơn những ngày hai mươi đã sống và おはよう ! tuổi 21. Vậy nhé ^^

Khoác ba lô lên và đi thôi ^^

Em tôi

Nhà bá Hồng ở làng Tiên Sa – Tết 2010

Lần về 20/11 vừa rồi nó gọi tôi là Thúy Mùi – một cô dở hơi nào đó trong tiểu phẩm hài mà nó mới xem. Hai chị em cười thả ga khi nó vừa nói vừa diễn lại một vài câu thoại của tiểu phẩm đó. Tất nhiên là bị ví với Thúy Mùi cũng không hay ho gì, nhưng như một điều rất tự nhiên, giây phút trêu đùa đó lại thích thú kì lạ ^^. Chị em tôi vẫn vậy, dù giờ trông tôi không quá ngố như xưa, còn em đã điệu đà hơn trước ít nhiều.
Hồi xưa xưa á, hồi mà còn lấy cục gạch gè hạt bàng dưới gốc bàng tán rộng lớn trước cửa nhà bà Loan, hồi mà trưa nắng tôi chỉ chạy vù phát là sang đến bên kia đường đu cây trứng cá nhà bác Mậu, hồi mà tối tối thường chơi trốn tìm khắp cái xe công nông đầy mùi xăng gần nhà ông Tới (à mà vợ ông Tới là bà Chờ, hay nhỉ ^^), cái hồi chị em tôi chạy lăng xăng khắp xóm bố mẹ gọi không thèm về (thực ra là phải chạy về ngay nếu giọng bố hay mẹ trở lên êm ả khác thường =))))) ) Hồi Tết đó có đĩa phim hài Râu quặp dựng từ truyện cười dân gian, ngồi lân la ăn bánh kẹo nhà ai chị em tôi cũng chăm chú xem. Tết qua rồi mà bữa cơm nào nhà tôi cũng mở đĩa đó, xem vui mờ, không mở sao được ^^.

Có điệu bộ của Lý lác mà đến giờ hai chị em tôi vẫn đùa nhau ^^. Nếu như Lý lác em hỏi: “Mai chị có đi đâu không, hai chị em mình đi ăn bánh đi”. Lúc này Lý lác chị sẽ vừa chậc lưỡi chém tay vừa nói: “Chết thật! Ngày mai anh lại phải lên tỉnh chứ lị” =))))) Thực ra là Lý lác chị chả có việc gì, rất muốn đi ăn nhưng làm ra vẻ chảnh :D Nói chung ai xem đĩa này rồi sẽ hiểu.
Hay buổi trưa nắng chờ mẹ đi chợ về, chắc hôm nay hàng còn ế nhiều nên mẹ về muộn, tôi buồn buồn ra cửa đứng đợi. Nó ngó ra trêu câu mà vợ Lý lác (gọi cô đó là Thị Mẹt cũng được =)))) ) nói khi lão Lý ngóng tiếng làm cỗ bên nhà cu Sòi. “Lượn lờ ra ngóng vào trông/Muốn đi ăn cỗ chả ma nào mời”.

Hai chị em nhìn nhau cười cười, tự dưng, trưa hè nắng chang chang có cơn gió man mát ^^

Thật em tôi nó hay nhớ nhiều các câu thoại trong tiểu phẩm hài, có thể nói uyển chuyển theo điệu bộ của Vân Dung, Hồng Vân. Tất nhiên là không giống hoàn toàn nhưng nghe là muốn bật cười và tôi thì “kéo xe bò” theo nó ngay tức khắc :D
Mà hồi tôi còn ở nhà tivi rất hay chiếu bộ phim Mùa lá rụng, chiếu nhiều đến nỗi bài hát hay hay đẹp đẹp ở cuối phim chị em tôi thuộc lúc nào không biết “Gió trút lá, cho mùa thu thay áo, nhuộm một đời vàng những đam mê…”. Cũng từ đó mà những lần cãi nhau giữa tôi và nó đôi khi thường kết thúc bằng hai câu “Chú vẫn còn là em tôi đấy chú Luận” – “Đừng để giọt nước tràn ly chị Lý ạ”, thế rồi hai chị em lại cười xòa như thể trước đó chưa từng cãi nhau :)
Đôi lúc muốn có anh trai để được quan tâm thế này thế nọ, muốn có chị gái để được giúp đỡ thế này thế kia, rốt cuộc là vì không có nên mới nghĩ giá có thì hay.
Tôi nhớ đã có lần cầm chổi đánh nó giữa nhà, nó khóc thật to, kêu thật lớn và bố về mắng tôi thật nhiều :”> Nhớ lần tôi đổ nước vo gạo vào cốc, úp lồng bàn để trên mặt bể rồi nói “Chị để phần em cốc sữa đấy”, nó uống thật :D . Nhớ lần tôi bỏ quên em ở ngoài sân thượng trong đêm bão :( (đến giờ tôi vẫn thấy sợ, thật may vì có bác Thắng nhìn thấy em co ro gọi trong làn mưa lạnh T.T)
Nhớ những lần đi ngủ rồi mà vẫn chưa ai tắt điện, buông màn. Lại oẳn tù tì (xung xăng xi) ba keo hẳn hoi, lại cãi nhau “Chị ra lập lòe” – “Em ra chậm thế”. Nhớ những khi giành ăn của nhau và quả chôm chôm phải chia làm đôi :D
Có nhớ những ngày mất điện ngồi nghịch sáp nến nặn kẹo, đêm rải chiếu ra sân thượng nằm ngắm sao không em. Có nhớ những ngày mưa che ô lội nước nhìn cô hái rau muống ở bên kia bờ mương nói chuyện vu vơ không…
Có còn nhớ hồi bé mẹ mua cho chị đôi ủng đen, cho em đôi ủng đỏ…
Nhớ nhiều lắm, thật nhiều.
———————————-
Đi học xa, lần đầu tiên tôi về nhà và đi là vào một buổi sáng mùa đông, tôi đi chuyến tàu sớm 6h10. Em dậy để mở cửa, nhẹ nhàng “Chị đi nhá”. Những người đi lấy hàng sớm, bán cất, bán buôn ồn ào trả giá hai bên đường, trời vẫn còn tối, sương giăng mù trời, và ánh đèn vàng nhạt không xua nổi gió lạnh run người khi xe phóng qua cầu, tự nhiên tôi khóc gì đâu.
Rồi thì tôi cũng mạnh mẽ lên nhiều. Ba năm rồi những lần đi và về không còn quá nhiều suy tư.
20/11 năm nay, đêm trước khi tôi đi, trùm chăn kín người nó nói khẽ
“Mai chị đi đừng sắp đồ mạnh nhá”
“Làm sao”
“Biết chị đi em buồn. Lần nào em cũng khóc.”
….
Sáng hôm đó, tôi đi nó cũng biết, xách ba lô đến cầu thang nghe thấy nó nói “Thúy Mùi đi nhá” ( Hơ hơ, còn mi là em Thúy Mùi, là Thúy Hành, Thúy Rau Diếp đó :D ). Để quên đồ tôi lại chạy lên tầng lần nữa - “Chị đi nhé”
Mình cũng chỉ “Ừ” rồi đi, trời vẫn tối, sương vẫn giăng trong gió lạnh và vẫn có cái chi đó khe khẽ rơi…

 ———————————

Tôi biết đã có khi tôi làm em phải xấu hổ với một ai đó trong lớp, nhưng em chưa bao giờ trách cứ tôi, phàn nàn về tôi, nhắc đến trước mặt tôi chuyện đó. Cảm ơn em vì luôn tôn trọng tôi, vì em là em tôi, thật đấy ^^

Ngàn mặt trời rực rỡ

“Every street of Kabul is enthralling to the eye
Through the bazaars, caravans of Egypt pass
One could not count the moons that shimmer on her roofs
And the thousand splendid suns that hide behind her walls”

   (“Kabul” Saeb- e-Tabrizi, bản dịch từ tiếng Farsi của Josephine Davis)

“Trong tiếng giở sách sột soạt đồng loạt, Laila bước lại gần cái cửa sổ không có rèm. Qua cửa kín, cô nhìn thấy lũ con trai đang xếp hàng dưới sân tập ném bóng. Trên đầu chúng, phía dãy núi, mặt trời buổi sáng đang nhô lên. Ánh sáng phản chiếu vào vành kim loại của rổ bóng rổ, chiếc xích sắt của cái xích đu lốp xe, cái còi treo quanh cổ Zaman và cặp kính mới của ông. Laila áp lòng tay vào tấm kính ấm. Nhắm hai mắt lại. Cô để cho ánh sáng mặt trời rọi vào má, vào hai mí mắt, vào trán mình”

(Ngàn mặt trời rực rỡ – Khaled Hosseni – Nguyễn Thị Hương Thảo dịch)

P/s: Washington Post “Nếu bạn hỏi Ngàn mặt trời rực rỡ có hay như Người đua diều không, thì câu trả lời: ‘Không, nó hay hơn!’ “

Thật tôi không thích mấy nhận xét  theo kiểu lấy cuốn này làm nền cho cuốn khác chút nào, làm ơn “Đừng bao giờ so sánh chúng với nhau”. Riêng tôi thích Người đua diều hơn, có lẽ những buổi chiều đông thường da diết và ám ảnh T.T

KaKa – Milan Solo con te

Một ngày ngơ ngác thấy buồn mà thôi. Thấy sống mà không đạt được nhiều điều như sự kì vọng của mọi người, thấy cố gắng nhiều rồi lại thất bại nhiều, thấy suy nghĩ lạc quan lên mà cũng không tránh khỏi sẽ rơi vào hụt hẫng. Lật giở những trang kí ức xa xưa mà tưởng như mới ngày hôm qua, tất cả, vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Chỉ có mình tôi, phải chăng đã thay đổi nhiều. Đưa tay đón cơn gió miên man trong chốc lát, biết gió vô định, sao còn đưa tay ra.

Chiều muộn ngày chủ nhật, không buồn cũng không vui, chỉ thấy cái khoảnh khắc cuối ngày làm mình thấy chán chường kì lạ. Bao giờ cũng thế, khi sắp kết thúc tuần cũ và bắt đầu tuần mới, không có gì khởi sắc, không có gì đặc biệt, không có gì thú vị, bình bình, thường thường.

Thấy bản thân sống đã quá vô vị rồi.

Đọc thư tống tình của một người gửi cho một người =)) =)) nói một câu mà bạn người đó nói cho người đó hay lắm: “…hãy nuôi dưỡng sự buồn chán, biến nó thành những niềm hạnh phúc bé nhỏ”

Đôi khi cần có sự buồn chán để ta nhận ra rằng mình vẫn luôn có những niềm vui nho nhỏ. Khung ảnh một người sáu năm rồi vẫn luôn trên bàn học của tôi, vẫn là nụ cười, là ánh mắt, vẫn là bờ vai, là bàn tay ấm áp ấy , nhưng màu áo anh mang nay đã khác rồi… Tôi nghĩ về những hạnh phúc xưa cũ, vẫn còn hiện hữu quanh tôi giây phút này và mãi mãi về sau.

Bài hát đã lâu không nghe, có lẽ từ ngày người ấy rời Milano, để lại trong tôi giấc mơ còn dang dở…

Nghe như thấy những âm vang vọng về của thế hệ Rossoneri đáng tự hào ngày trước, của giấc mộng kinh hoàng ở Istanbul, của những trận derby thành Milan đầy cảm xúc, của chặng đường dài gian khó mà Milan đã trải qua, để rồi giây phút đăng quang huy hoàng tại Athena thần thoại làm biết bao Milanista vỡ òa trong hạnh phúc.

Bán kết lượt về Champion League 2006 - 2007 tại San Siro ^^

(Héng héng, có nhìn thấy anh khoác áo đen, chạy đầu tiên, mặt hớn hở không =)) =)) )

Bạn Mr.Somit đã nói rất đúng trong hàng loạt những định nghĩa về Milan:

“Milan là hoài niệm của Kaka”

Có bao giờ anh trở lại, để trọn vẹn giấc mơ trong tôi. Luôn dõi theo và ủng hộ anh, dù anh ở bất cứ  nơi đâu, thi đấu cho bất cứ câu lạc bộ nào, làm bất cứ điều gì, vì đơn giản,  đó là sự lựa chọn của anh, và tôi, sẽ luôn tin tưởng điều đó. Thế nhưng Milan luôn là những gì đẹp nhất mà tôi và anh đã có… Forza Milan! Forza Kaka^^

Milan! Milan! solo con te
Milan! Milan! sempre per te

Camminiamo noi accanto ai nostri eroi
sopra un campo verde, sotto un cielo blu
Conquistate voi una stella piu’
a brillar per noi
e insieme cantiamo.

Milan Milan solo con te
Milan Milan sempre per te

Oh oh oh oh oh
oh oh oh oh oh oh oh oh
una grande squadra
sempre in festa ole’
oh oh oh oh oh
oho hohoh hohohohohoh
ohohohohoohh
e insieme cantiamo!

Milan Milan solo con te
Milan Milan sempre per te

Con il Milan nel cuore
nel profondo dell’anima
un vero amico sei
e insieme cantiamo

Milan Milan solo con te
Milan Milan sempre per te

ohohohohohohohohohoh………

Halu – chan Ganbatte ne^^

Khi tỉnh giấc, trước mắt các bạn, có thể là thiên đường, cũng có thể là địa ngục.

Dù là gì đi nữa cũng mong các bạn hãy kiên cường sống tiếp.

—–Thủ tướng cuối cùng của Nhật Bản—–

(7 Seeds – Tamura Yumi)

Nếu có thể, tôi cũng mong mình có thể kiên cường như Hana. Đó không đơn giản chỉ là cuộc chiến sống còn với thiên nhiên hoang sơ và khắc nghiệt để tồn tại, mà  thực sự còn là cách sống vô cùng bản lĩnh của Hana, một bông hoa luôn vươn mình lên trước bão táp, sống với đúng nghĩa của “sự sống”. Mỗi lúc thấy không thể gắng gượng, tôi thường đọc 7 Seeds, để thấy những con người ấy đã sống đẹp đẽ đến nhường nào, thấy một thế hệ tương lai trong giả tưởng đại diện cho tinh thần tự cường bất diệt của cả một dân tộc suốt mấy nghìn năm rực rỡ. Dù thiên tai, thảm họa; dù khó khăn, cơ cực; dù đói khát, bệnh tật; dù ngày mai vẫn chỉ có màn đêm, họ… những con người của xứ sở với sắc anh đào nhẹ nhàng, tinh khôi ấy …vẫn kiên cường sống…

——————0——————-

Và hẳn nhiên, có những khi, chẳng thể tránh được những điều buồn bã.

Nhưng nếu em vì đó từ bỏ giấc mơ

Thật sẽ rất dại khờ

(Asahi Wo Mini Ikouyo – SMAP – Vietsub BlueSail^^)

Cảm ơn các anh – SMAP ah

Nhờ các anh mà tôi thấy cuộc sống đẹp nhiều lắm^^

Hé hé — tui nghe thấy mấy anh nói Halu – chan Ganbatte ne =))

Thu…

Có phải mùa thu sắp sửa về

Hay là gió lạnh lúc đêm khuya

Hay là em chọn sai màu áo

Để nắng thu vàng giữa lối đi.

Nguyên Sa

Đêm nằm phải kéo thêm chăn đắp ngang lưng. Giấc ngủ lành lạnh, man mác, dễ chịu lạ kì…

Cuộn mình thu cả đêm mưa trong giấc  mộng tròn…

Rainy Night in Kyoto

Sớm nay mưa tạnh, đứng trên sân thương khép mắt nghe gió mơn man :) vươn vai thật dài thích thú

Khắp nơi bắt đầu trải một màu nắng nhàn nhạt…

Tiếng thu như đang vọng về từ nơi xa lắm…

Em không nghe mùa thu

Dưới trăng mờ thổn thức?

Em không nghe rạo rực

Hình ảnh kẻ chinh phu

Trong lòng người cô phụ

Em không nghe rừng thu

Lá thu kêu xào xạc

Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô?

Lưu Trọng Lư

Sora No Yume (空の夢)

Bị nhốt trong lồng, mãi mãi không thể bay xa. Rồi sẽ quên mất cách bay

…..

Có lẽ…nó đã từng rất muốn bay

                                                                               (Yuko – Ryo)

Bầu trời có đám mây hình con cò - Lần tập quân sự năm nhất 2010

———-#———-

Mình trọ trên tầng 4. ngay đối diện một khoảng sân thượng rất rộng. Đó là nơi nấu ăn, phơi đồ rồi hóng mát, tỉ tê chuyện trò, giải tỏa xì -trét đủ mọi thứ lùm xùm …của cả 3 tầng trọ. Tuần trước, trên hàng dây phơi xuất hiện hai lồng chim với 2 con chim chào mào, chúng nhỏ nhỏ, lông thưa thưa, tối tối không biết có thể gọi là đẹp được không nữa :) Thì ra là anh con ông bà chủ nhà nuôi, thi thoảng anh ấy vẫn lên cho chúng ăn. Có chúng thì cũng không ảnh hưởng gì cả, chỉ mất thêm một khoảng sân phơi quần áo thôi ;) ) thi thoảng ngồi trong nhà nghe chúng hót vài tiếng cũng thấy vui vui…

Hôm rồi, nghe chị tầng 3 kể, chị lên phơi đồ, thấy cửa lồng chim mở. Dưới sân, một chú chim chào mào đang thơ thẩn bước đi, nó không hề có ý định bay lên….Nó đã quên mất cách bay rồi. Vậy là tự dưng lại buồn vẩn vơ…

Mộng ước trời xanh, sao mà đau đớn đến vậy…

Khu vườn mùa hạ (夏の庭)

Sự khắc nghiệt của thời gian không làm hao mòn tính bất định của cuộc sống…”

                                                                                                        ————-Publishers Weekly

Những ngày đầu tháng 7 nắng nóng, đêm nằm vật vã lăn bên này, lộn bên kia, không sao ngủ được. Mong cơn mưa mùa hạ mau đến, để giấc ngủ ta được bình yên.

Mùa hạ làm tôi nhớ đến tiểu thuyết đầu tiên của cô Kazumi Yumoto -  Khu vườn mùa hạ (Natsu No Niwa).

Natsu No Niwa - Kazumi Yumoto

Bìa ngoài màu xanh lá, điểm những chấm vàng rực rỡ, như thực, như mơ. Nhìn vào cuốn tiểu thuyết ấy bao giờ hiện ra trước mắt tôi cũng vẫn là ngôi nhà và khu vườn nở đầy hoa cúc cánh bướm. “Tường ngoài màu vàng sáng, khung và cánh cửa sổ màu xanh lá. Ngay cả máng xối cũng được sơn màu xanh lá. Lớp mái tôn màu xanh nước biển…”. Khắp nơi trong vườn, lẫn trong cỏ dại, những cặp lá của cây cúc cánh bướm bắt đầu nhú ra. Dưới bóng cây gạo, ông cụ và ba đưa trẻ (Kiyama,  Yamashita và Wakabe) say mê ngắm chúng, cảm giác bình yên đến lạ kì. Thằng Mập Yamashita nói đầy vui thích: “Khi nào vườn nở đầy cúc cánh bướm, nơi này sẽ thành  ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên đấy!”. Thiệt cái thằng, lãng mạn gớm nhỉ! Tôi chắc rằng khi nói câu ấy, nó đã cười đến híp tịt cả hai mắt lại, nụ cười trong veo và hồn nhiên của con trẻ. Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên của nó khiến tôi bất giác mỉm cười, lại mộng mơ, mơ mộng về giấc mơ nông trại của riêng mình :) . Ở nơi ấy, có mùi nồng nồng của đất, có hương thơm mát của cỏ non, có sự trong lành, thuần khiết của khí trời hòa quyện cùng cánh gió bay xa mãi khắp thảo nguyên. Ở nơi ấy, mỗi buổi sáng thức dậy, được vươn vai hít thở rồi hét lên thật lớn: “Bò ơi! Tao yêu mày lắm” :) .Ở nơi ấy, ngày ngày được vắt sữa bò, chất cỏ đầy kho, dọn dẹp chuồng bò và mỗi chiều về được ngắm chúng ung dung gặm cỏ :) . Life is hard  だけど happy ^^

Những bông cúc cánh bướm mỏng manh và mềm mại,nhưng tràn đầy sức sống vươn mình lên qua cơn mưa bão  (Theo mình đoán thì trong tiểu thuyết, hoa cúc cánh bướm được trồng là loại hoa cúc cánh bướm màu vàng – bởi có lần trong giấc mơ Kiyama đã mơ thấy những bông hoa màu vàng ^^, cá nhân mình thích hoa cúc cánh bướm màu hồng hơn :) )

Hoa cúc cánh bướm màu vàng

Tôi thích cách mà ba đứa trẻ tự suy nghĩ về những điều tưởng chừng như hơi xa vời và quá triết lý với chúng trong cuộc sống này, về tuổi già, về sự sống và cái chết và cả về thế giới bên kia đầy mơ hồ. Thích cách mà chúng hành động theo cảm xúc để rồi có một mùa hè tuyệt vời cùng ông cụ, thích sự lo lắng, những nỗi sợ hãi vu vơ con trẻ. Để rồi mùa hạ của ba đứa trẻ cùng ông cụ đọng lại thật nhiều trong tôi ^^

Tôi nhớ lại cảnh đẻ trứng của loài bướm mình vừa được xem trong giờ tự nhiên trước đó. Côn trùng thướng đẻ đến hàng chục, hàng trăm trứng. Nhưng có thể không con nào trong số đó lớn lên được tới lúc trưởng thành. Hầu hết chúng bị những loài côn trùng khác ăn mất, hoặc chết vì không tìm được thức ăn hay do điều kiện khí hậu không phù hợp. Chúng sinh ra cứ như chỉ để chết vậy.

“Chết có lẽ không phải là một việc quá kì lạ đâu. Vì ai rồi cũng phải chết mà” Nghe tôi nói, Wakabe gật gù tán đồng.

“Nhưng chết đáng sợ lắm. Đúng không?”

Ừ!”

“Lạ thật! Ai cũng phải chết mà sao lại thấy sợ? Đến chết cũng chẳng hiểu được nhỉ?”

“Tao…” Yamashita chậm chạp nói. “Tao vẫn chưa chế biến được cá bơn. Chưa làm được mà đã chết thì thật đáng ghét! Cứ nghĩ rằng chưa kịp có thành quả gì mà đã phải chết cũng đủ thấy sợ rồi. Dù tao cũng chẳng biết, đến lúc làm được rồi liệu tao có mãn nguyện mà sẵn lòng chết hay không”

Liệu đến một lúc nào đó, tôi có thể làm được điều mà sau đó có chết cũng mãn nguyện không? Dù không làm được, tôi vẫn muốn tìm kiếm một điều gì đó như thế. Nếu không làm vậy, thì tôi sống vì cái gì cơ chứ?

Đây là lúc chúng nói chuyện sau khi Yamashita suýt chết đuối vì bị chuột rút ở hồ bơi. Những điều chúng nói đủ làm tôi nhìn lại những điều mình đã  làm , suy nghĩ về những điều đang làm và định hướng sẽ làm điều gì  trong tương lai. Đã bao lần tôi tự hỏi chính mình giống như Kiyama  “Liệu đến một lúc nào đó, tôi có thể làm được điều mà sau đó có chết cũng mãn nguyện không?”. Tuổi 20 của tôi đi kiếm tìm câu trả lời…

Còn đối với Kiyama, tôi nghĩ, thằng bé đã tìm thấy câu trả lời ^^

Khi mà bố nó hỏi: “Sau này thành người lớn, con muốn làm gì?”

“Cũng không phải là làm gì to tát, nhưng con định viết gì đó”

“Nhà văn? Viết tiểu thuyết à?” Bố nó ngạc nhiên

“Con cũng chả biết mình có thể trở thành như thế không. Nhưng con muốn viết. Có thể ghi lại những điều con không muốn quên, và chia sẻ được với người khác, cũng tốt lắm chứ.

“Có rất nhiều điều con không muốn quên. Cả chuyện ngày hôm nay con cũng định viết lại. Chắc chắn đấy!”

Đó là cách mà Kiyama chọn để sống, sống với hiện tại nhưng kết nối và trân trọng quá khứ. Cậu học sinh lớp 6 – thực sự đã trưởng thành ^^

Lần đầu tiên tôi biết được rằng việc con người ta già đi cũng mang nhiều ý nghĩa, mà lại qua góc nhìn của thằng bé Kiyama – khi nó thấy ông cụ và bà cụ ở tiệm hạt giống ngồi nói chuyện (kì thực cuộc gặp gỡ này là “âm mưu nho nhỏ” của ba đứa chúng nó) Nó ngạc nhiên khi thấy giữa hai người họ mang nhiều kỉ niệm đến vậy ^^.

Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại càng có nhiều kí ức. Và rồi một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những kí ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới tới lần đầu nhưng chẳng hiểu tại sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là kí ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta. Nghĩ như vậy, tự nhiên tôi lại thấy vui.

 ——- 0  ——–

Ngày xưa, hồi còn nhỏ, có một ông bác đã dạy tôi rằng chết là ngừng thở. Và suốt cả một thời gian dài, tôi đã tin như vậy. Nhưng điều đó không đúng. Bởi vì sống không có nghĩa là thở. Điều đó chắc chắn sai rồi.

Thằng bé Kiyama này đến là ngộ :) , nó nhịn thở đến bức bối  cả cơ thể chỉ để xem chết có phải là ngừng thở hay không ^^. Và rồi cách mà thằng bé lý giải tưởng chừng như đơn giản lại sâu sắc vô cùng

“Bởi vì sống không có nghĩa là thở”

Thở đơn thuần chỉ là một hoạt động sinh lý bình thường của cơ thể, nó minh chứng cho sự tồn tại. Còn sự sống tựa hồ thiêng liêng và kì diệu hơn thế^^

“Tao lo lắm!” Yamashita nói. “Biết đâu tao sẽ quên mất ngôi nhà này!”

Tôi cũng vậy. Trong phòng mình, tôi hồi tưởng lại những câu chuyện về ông cụ. Thế rồi tôi nhận ra hình như càng cố nhớ lại, càng có nhiều chuyện bị rơi rụng, điều đó khiến tôi cảm thấy không thể chịu đựng nổi.

Mùa hạ năm ấy đã thực sự qua đi. Ngôi nhà và khu vườn hoa cúc cánh bướm có lẽ cũng  không còn nữa. Chúng nó có thể đã quên… Thế nhưng vậy thì sao chứ, chỉ đơn giản là đã từng có một khu vườn nở đầy hoa cúc cánh bướm, đã từng có một tình bạn kì lạ mà thân thương vô cùng giữa chúng nó với ông cụ, đã từng có một mùa hạ tràn đấy kỉ niệm như thế. Vậy là đủ rồi…^^

—— 0 ——-

Thích đoạn cuối của tiểu thuyết khi ba đứa chúng nó chia tay nhau ở ngã tư đường. Rồi mỗi đứa sẽ đi một hướng khác nhau, Wakabe theo bố mẹ sang Tiệp sinh sống, Kiyama vào trường  cấp II tư thực, Yamashita ở lại. Ai biết được trên đường đời đầy vô định chúng sẽ  đi con đường nào, chọn ngã rẽ nào. Ai biết được liệu rằng Kiyama có trở thành nhà văn, Yamashita có trở thành ông chủ tiệm cá hay Wakabe sẽ trở thành cầu thủ bóng đá. Có thể có, cũng có thể không, nhưng điều đó không quan trọng. Bởi giữa ba chúng nó luôn có một sợi dây kết nối vô  hình, dù chúng có chọn con đường nào đi chăng nữa. Chúng hiểu ra điều đó, khi mà thằng bé Mập Yamashita hét lớn (thằng bé Mập luôn nói những điều rất hay ho :) )

“Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà. Chẳng phải điều đó càng động viên bọn mình hay sao?”

Ba đứa chúng nó đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời đều đã thực sự trưởng thành ^^

Yamashita hít thật sâu vẻ thỏa mãn. “Chào nhé!” Nó nói rồi quay lưng chạy đi.

Tôi và Wakabe đúng ngẩn người, dõi theo dáng lưng của nó một lúc lâu. Rồi tôi quay sang nhìn Wakabe, cái đứa lúc nào cũng chỉ biết rung đùi, vẫn mang cái bộ mặt tươi tỉnh nhất từ trước đến giờ. Một cơn gió mát thổi qua trong tim, tôi nói một lần nữa “Chào nhé?”

“Mình sẽ gặp lại nhau.”

“Ừ! Chắc chắn rồi.”

Tôi quay người, dồn hết sức chạy.

Một thời cứ dùng câu “Chào nhé” là tôi lại thấy xúc động vô cùng. Có lẽ nó không dành cho những cuộc chia tay mà ngày mai rồi sẽ gặp lại, ngày gặp lại sẽ xa hơn thế nhiều… Nhưng chắc chắn rồi sẽ gặp lại

—— 0 ——-

Những bông hoa cúc cánh bướm màu hồng mà Halu rất thích, hồi xửa hồi xưa đọc truyện này (thực ra là mới năm ngoái thâu :) ) tò mò không biết hoa cúc cánh bướm là hoa gì, cơ mà cũng chả chịu đi tìm hiểu. Hôm nay viết bài này mới đi kiếm ảnh để minh họa, hóa ra nó là mấy bông hoa vẫn trồng ở vườn hoa đầu đường Nguyễn Chí Thanh mà lần nào đi học qua mình cũng lượn lờ, sang đường chầm chậm để ngắm nhìn, hihi, làm có lần suýt ngã xe ^^. Những cánh hoa mỏng manh như cánh bướm cứ rung rinh trước gió, giữa phố phường người và xe tấp nập, có nơi ấy thật bình yên… ^^

Vườn hoa cúc cánh bướm

Cúc cánh bướm giữa bầu trời xanh ^^

Hoa cúc cánh bướm màu hồng

Hoa cúc cánh bướm màu hồng

Cánh bướm ưu tư trên nền cỏ xanh ^^

Hoa cúc cánh bướm màu hồng